Sườn phi tội – Chương 32

Muốn mang bài đi đâu xin nói trước với mình một tiếng, ghi rõ người làm, dẫn link về nguồn và luôn post bài chậm hơn nhà mình 3 chương.

“Thanh nhi, không ngờ cuối cùng con vẫn về bên cạnh hắn… Chẳng lẽ đây là vận mệnh sao?” Dung Phượng Nương thở dài một cái. Khi mới nhìn thấy Ngọc Thanh, bà còn mừng rỡ vô cùng, nhưng sau khi biết rõ sự tình – rằng con nuôi của bà và Tiểu Ngọc nhi đã mất tích hai tháng, Ngọc Thanh lại phải trở lại Vương phủ, trên mặt bà hoàn toàn chỉ còn vẻ tang thương sầu lo.

“Chỉ có một con đường duy nhất từ kinh thành đến núi Ngọc Phong, phải đi qua một khu rừng quỷ dị… Con và biểu ca liều chết lao vào, cuối cùng lạc nhau ở đó…”. Tô Ngọc Thanh cũng lo lắng không thôi. Không biết biểu ca mang theo Tiểu Ngọc nhi có chạy thoát khỏi khu rừng không, hay đã gặp bất trắc gì trên đường?

“Vậy… con vẫn muốn trở về Vương phủ sao?” Dung Phượng Nương nhìn tố y nữ tử âu sầu, quan tâm hỏi. Continue reading →

Bỏ rơi ma vương tổng tài – Chương 39 [NT]

Muốn mang bài đi đâu xin nói trước với mình một tiếng, ghi rõ người làm, dẫn link về nguồn và luôn post bài chậm hơn nhà mình 3 chương.

Trước đây cô đã từng hứa với hắn, cô đi dự tuyển vào năm tòa soạn, nếu không được tòa soạn nào chọn, cô sẽ nghe theo sự sắp xếp của hắn, vào tập đoàn Đường Thịnh làm việc. Kết quả thật đúng như hắn đã dự liệu, không một tòa soạn nào dám nhận “phu nhân tổng giám đốc tập đoàn Đường Thịnh”!

Tuy rằng rất muốn cô luôn ở bên cạnh hắn, nhưng hắn vẫn âm thầm mở một tòa soạn cho cô để cô có thể thực hiện đam mê của mình, cũng không hề đề cập gì đến việc tới tập đoàn Đường Thịnh làm việc nữa…

Lúc này đây, cô đang phân vân giữa hai lựa chọn: Một là tuân thủ theo đúng lời hứa của cô với hắn – vào Đường Thịnh làm việc và hai là làm theo sở thích của mình, dồn tất cả tâm huyết cho việc phát triển một tòa soạn của riêng mình. Continue reading →

Bỏ rơi ma vương tổng tài – Chương 38 [NT]

Muốn mang bài đi đâu xin nói trước với mình một tiếng, ghi rõ người làm, dẫn link về nguồn và luôn post bài chậm hơn nhà mình 3 chương.

Trên bàn ăn, một bó hồng tỏa hương thơm ngát, càng khiến bữa tối thêm phần lãng mạn, ngọt ngào.

Mân Huyên còn đang ăn dở, đã nghe tiếng Doãn Lạc Hàn nói “Huyên, anh no rồi.”

“Nhanh vậy?” Cô nhìn lên, thấy bát hắn đã trống không.

“Ừ, em cứ ăn đi. Anh lên tắm trước. Chốc nữa, anh sẽ có một bất ngờ nữa dành cho em. Ăn nhanh rồi lên, anh chờ!” Hắn cười thần bí, rảo bước đi lên lầu.

Trực giác của cô mách bảo hắn đang nói đến chuyện gì, khiến cô không khỏi đỏ mặt, cúi đầu thật thấp, mãi cho đến khi hắn lên hẳn trên lầu rồi, cô mới dám ngẩng mặt lên. Continue reading →

Bỏ rơi ma vương tổng tài – Chương 37 [NT]

Muốn mang bài đi đâu xin nói trước với mình một tiếng, ghi rõ người làm, dẫn link về nguồn và luôn post bài chậm hơn nhà mình 3 chương.

Mân Huyên kinh ngạc há hốc miệng “Vậy còn thư kí Ôn thì sao? Không phải cậu nói bọn họ đã ở chung sao? Hơn nữa lần trước mình gặp cô ấy, cô ấy còn mời mình đến nhà bọn họ mà…”

Chỉ Dao khoát tay áo, gương mặt vốn hay tươi cười lúc này lại có nét ảm đạm “Cậu không biết rồi… Đối với người như anh trai mình, sự nghiệp luôn luôn được đặt lên hàng đầu. Gần đây mình nghe nói anh ấy đã thâu tóm được thêm vài tập đoàn nữa, giá cổ phiếu của Giản thị cũng tăng ngoạn mục… Nói chung, từ khi được anh mình tiếp quản, Giản thị càng lúc càng phát triển, lớn mạnh…. So với Lạc ca ca, anh mình còn có xu hướng cuồng làm việc hơn nhiều… Haizz, lúc trước anh ấy đồng ý hôn sự của mình và Chính Vũ, nói thẳng ra cũng là bởi vì nhìn vào gia thế nhà Chính Vũ nên mới quyết định như vậy thôi…..”

Đây là lần đầu tiên Chỉ Dao nói nhiều về Giản Quân Dịch cho cô nghe như vậy. Trước đây, Doãn Lạc Hàn cũng đã từng nói với cô rằng Giản Quân Dịch không phải người đơn giản, nhưng giờ ngay đến cả Chỉ Dao cũng nói như vậy, thật sự khiến cô có cảm giác hơi sợ hãi. Continue reading →

Bỏ rơi ma vương tổng tài – Chương 36 [NT]

Muốn mang bài đi đâu xin nói trước với mình một tiếng, ghi rõ người làm, dẫn link về nguồn và luôn post bài chậm hơn nhà mình 3 chương.

Doãn Lạc Hàn đi được chưa đầy mười phút, Chỉ Dao đã gọi điện đến giục cô đi. Cô đi xuống hầm, khởi động chiếc xe màu bạc, đi đến địa điểm đã hẹn với Chỉ Dao.

Vừa xuống xe, Chỉ Dao đã thân mật khoác tay cô. Đi lòng vòng quanh trung tâm thương mại chưa được nửa giờ, hai tay Chỉ Dao đã xách đầy túi to túi nhỏ, đa phần đều là hàng hiệu Gucci.

Khi hai người đang ở trong một shop quần áo, Chỉ Dao dường như nhìn ra điều gì, sấn lại gần nhỏ giọng hỏi “Mân Mân, cậu có tâm sự gì phải không?”

Mân Mân đang ngắm nghía một chiếc váy thì dừng lại, quay đầu đáp lời “Chỉ Dao, cậu biết đó, mình vẫn luôn muốn sinh thêm một bé gái. Hôm nay mình lại đề cập chuyện đó với Hàn, nhưng anh ấy vẫn không đồng ý.” Continue reading →

Bỏ rơi ma vương tổng tài – Chương 35 [NT]

Muốn mang bài đi đâu xin nói trước với mình một tiếng, ghi rõ người làm, dẫn link về nguồn và luôn post bài chậm hơn nhà mình 3 chương.

Cô thật sự muốn sinh thêm một đứa con gái, thật sự rất rất muốn… Chỉ cần nghĩ đến gương mặt trẻ con dễ thương, làn da hồng hồng mịn màng, cô lại bất giác mỉm cười…

Ngày đó, cô đưa ra ý muốn sinh thêm một bé gái, ánh mắt hắn đã thật sự rất sợ hãi… Đó là nỗi sợ mất đi cô, ánh mắt đó đến tận bây giờ cô vẫn không thể quên được.

Chỉ là… ước muốn có con gái của cô thật sự rất mãnh liệt, giống như đã cắm rễ trong lòng cô, khiến cô khó có thể gạt bỏ được… Nhưng mỗi khi cô muốn đấu tranh đến cùng, cô lại do dự… cô sợ gợi lại kỉ niệm đáng sợ ngày cô ở trong phòng đẻ của hắn…

Hắn quay đầu nhìn gương mặt u ám của cô, nhẹ giọng dỗ dành “Huyên, em đừng nghĩ lung tung nữa. Về xem Tiểu Lạc Lạc thế nào, rồi đi dạo phố cùng Chỉ Dao, nói chuyện giải sầu. Cứ mua đồ thoải mái, mấy hôm nữa anh sẽ gửi thêm tiền vào tài khoản cho em.” Continue reading →

Bỏ rơi ma vương tổng tài – Chương 34 [NT]

Muốn mang bài đi đâu xin nói trước với mình một tiếng, ghi rõ người làm, dẫn link về nguồn và luôn post bài chậm hơn nhà mình 3 chương.

“Không ai nhìn thấy cả. Huyên, để anh yêu em.” Hắn vẫn không dừng lại, chỉ trầm giọng đáp lời cô như vậy. Cửa kính xe đã được kéo lên, ngăn cách hoàn toàn hai người với thế giới bên ngoài.

Váy của cô dễ dàng bị hắn tháo xuống. Hắn ôm lấy cô, đặt cô trên người hắn, hôn lên vành tai đang đỏ ửng của cô, đôi môi nóng bỏng lại lần xuống cần cổ cô, cắn nhẹ vài cái, bàn tay to linh hoạt trượt trên da lưng trơn mềm của cô, sau đó vật dưới thân hắn cứng rắn và nóng cháy đè ép xâm nhập vào nơi sâu kín của cô, tham lam quấn quít không rời.

“Huyên, nói cho anh biết, em có yêu anh không? Em có yêu anh không?” Continue reading →