Sườn phi tội – Chương 40

Muốn mang bài đi đâu xin nói trước với mình một tiếng, ghi rõ người làm, dẫn link về nguồn và luôn post bài chậm hơn nhà mình 3 chương.

“Tiêu Ngọc Khanh, bổn vương thật sự đã quá coi thường ngươi rồi!” Trong xe ngựa truyền ra một giọng nói không mảy may có chút độ ấm.

Ngọc Thanh sợ đến nỗi lông tóc dựng ngược, tuy chỉ nghe thấy tiếng nhưng nàng hoàn toàn có thể cảm nhận được sự căm giận ngút trời của nam nhân bên trong xe. Lúc này nàng mới ngộ ra, thì ra nam nhân này đã sớm phát hiện ra nàng, theo nàng tới khách điếm. Giờ phút này, hắn gây cho nàng áp lực khiến nàng không thể thở được. Nàng đứng tựa ở cửa khách điếm, chỉ lạnh nhạt nói “Ngươi không thể giam cầm được ta, chỉ cần có cơ hội, ta nhất định sẽ quay về núi Ngọc Phong.”

Nói xong, nàng lạnh lùng điểm mũi chân phi thân vào trong bóng đêm, Dung Danh Tông cũng rất nhanh đã lao theo bên cạnh nàng.

Bên trong xe ngựa lặng im, nam tử nheo mắt nhìn hai thân hình biến mất trong bóng đêm, sau đó nhuyễn tiên trong xe lao vút ra, thẳng tắp hướng về phía một nam một nữ.

“Ngươi nghĩ có thể trốn thoát sao, mơ tưởng!” Bạc môi nhẹ thở, nhưng đôi mắt ưng lại thâm trầm. Continue reading →

Sườn phi tội – Chương 39

Muốn mang bài đi đâu xin nói trước với mình một tiếng, ghi rõ người làm, dẫn link về nguồn và luôn post bài chậm hơn nhà mình 3 chương.

“Thu Thủy, giúp ta một chuyện được không?” Ngọc Thanh bước xuống giường. Nàng mặc áo ngoài, cuốn tóc gọn gàng đơn giản, sau đó với lấy chiếc áo choàng màu xám.

“Ngọc Vương phi, người định ra ngoài sao?” Thu Thủy la hoảng lên.

Ngọc Thanh che miệng Thu Thủy lại, kéo nàng đi về phía giường “Muội nằm ở đây, che giấu giúp ta.”

Thu Thủy bị Ngọc Thanh đỡ xuống giường thì vô cùng sợ hãi “Nô tỳ không dám. . . . . .”

Ngọc Thanh vỗ nhẹ vào tay nàng “Muội muội tốt của ta, muội giúp ta đi, được không? Muội chỉ cần nằm im ở đây, không lên tiếng là được. Ta sẽ mau chóng trở về.” Nói xong, nàng thổi tắt  ánh nến, cầm lấy áo choàng nhẹ nhàng đi ra cửa phòng. Continue reading →

Sườn phi tội – Chương 38

Muốn mang bài đi đâu xin nói trước với mình một tiếng, ghi rõ người làm, dẫn link về nguồn và luôn post bài chậm hơn nhà mình 3 chương.

Từ xa, Ngọc Thanh đã thấy tại chòi nghỉ mát, một hồng y nữ tử đang dỗ dành một tiểu hài tử ăn trái cây. Đến gần một chút, nhận ra nữ tử một thân lụa mỏng kia chính là Tình Nhi, còn tiểu tử kia chính là Dục Nhi, đang ăn từng miếng quýt, rất ngon lành.

Tô Ngọc Thanh đi vào trong chòi nghỉ mát, nhìn đứa bé, khẽ cười nói “Dục Nhi, còn nhớ tỷ tỷ không?”

Tiểu tử kia vừa thấy nàng, lập tức nhảy xuống ghế, chạy về phía Tô Ngọc Thanh, sau đó ôm chặt lấy chân nàng, làm nũng “Tỷ tỷ, sao lâu vậy tỷ tỷ không tới thăm Dục Nhi? Mẫu hậu cũng biến mất luôn… Dục Nhi rất nhớ mẫu hậu….”

Tô Ngọc Thanh ôm Dục Nhi vào lòng, hôn nhẹ lên chiếc mũi nhỏ của nó “Vậy Dục Nhi trong thời gian vừa qua có ngoan không hay lại hay khóc nhè? Nếu Dục Nhi không nghe lời, mẫu hậu của Dục Nhi tuyệt đối sẽ không chịu gặp Dục Nhi đâu.” Continue reading →

Sườn phi tội – Chương 37

Muốn mang bài đi đâu xin nói trước với mình một tiếng, ghi rõ người làm, dẫn link về nguồn và luôn post bài chậm hơn nhà mình 3 chương.

“Tỷ tỷ, rõ ràng ta nhìn thấy bọn họ đi vào ngõ này, sao có thể nháy mắt đã không tháy bóng dáng như thế này?” Giọng nói lo lắng pha lẫn bực tức của một nữ tử truyền đến.

“Vân Điệp, đừng nóng vội. Hôm nay là ngày Hoàng Phủ Luật phát độc, nhất định không thể chạy được xa. Chúng ta tiếp tục đuổi theo thôi.” Đáp lại là giọng nói trầm ổn của một nữ tử khác.

“Được.”

Chẳng mấy chốc, tiếng bước chân của hai nữ tử đã xa dần rồi biến mất, bên ngoài lại trở nên tĩnh lặng, mơ hồ còn nghe thấy tiếng phu canh gõ mõ cầm canh phía xa xa… Continue reading →

Sườn phi tội – Chương 36

Muốn mang bài đi đâu xin nói trước với mình một tiếng, ghi rõ người làm, dẫn link về nguồn và luôn post bài chậm hơn nhà mình 3 chương.

“Ngọc Vương phi, có người đang đến!” Thu Thủy sợ hãi đánh thức Tô Ngọc Thanh đang chìm trong mê mang.

Tô Ngọc Thanh nhíu mày, chờ chủ nhân của tiếng bước chân tới.

“Kẻ nào to gan dám xông vào tẩm cung của tứ Vương gia!”

Người còn chưa thấy, tiếng đã đến trước.

Sau đó liền thấy một tên nô tài khoảng hai mấy tuổi hùng hổ đi tới, vừa nhìn thấy hồng y nữ tử bên trong, hắn mất hết những khí thế khi nãy, “bùm” một tiếng quỳ gối trên mặt đất. Continue reading →

Sườn phi tội – Chương 35

Muốn mang bài đi đâu xin nói trước với mình một tiếng, ghi rõ người làm, dẫn link về nguồn và luôn post bài chậm hơn nhà mình 3 chương.

“Nhi thần bái kiến mẫu hậu.”

Tại Phượng Loan cung, Đậu Thái hậu mặc phượng phục đang nhắm mắt an tĩnh để nô tỳ xung quanh người bóp đầu người đấm lưng, bên cạnh bà là một nam tử mặc hoàng bào vẻ mặt ôn nhã ngồi ngay ngắn. Nam tử thấy hai người vừa vào, mắt cười sáng ngời, sang sang giọng nói “Hoàng huynh, cuối cùng huynh cũng tới.”

Vừa nói vừa đứng dậy đón tiếp nam tử đang bước vào.

Ngay sau đó, hắn nhìn về phía hồng y nữ tử bên cạnh nam tử, trong mắt đầy kinh diễm “Vị này chính là hoàng tẩu sao? Thiếu chút nữa trẫm không nhận ra…” Không ngờ nữ tử này một thân tố y là xuất thần thanh nhã, một thân hồng y cũng là xinh đẹp tuyệt đại. Quả thật là một nữ tử không tầm thường, một nữ tử thoát tục… Continue reading →

Sườn phi tội – Chương 34

Muốn mang bài đi đâu xin nói trước với mình một tiếng, ghi rõ người làm, dẫn link về nguồn và luôn post bài chậm hơn nhà mình 3 chương.

Trong phủ, tất cả các hạ nhân đều biết Vương phi sau khi từ phủ thừa tướng trở về càng thêm phần trầm mặc, thậm chí là lãnh đạm. Cả ngày nàng chỉ ở trong Tịch Lạc viên đóng cửa không ra, thậm chí còn không có hứng thú trồng hoa như trước kia nữa. Mọi người đều đoán già đoán non, không biết Vương phi thay đổi là do mất đi đứa bé, hay do chuyện ở phủ thừa tướng?

Tiêu Thừa tướng trên triều cuồng ngôn chọc giận Hoàng thượng, đây là chuyện cả thiên hạ đều biết. Chuyện tiểu quận chúa mất tích, tuy rằng còn chưa truyền vào trong cung, nhưng việc Thái hậu biết chắc chắn cũng chỉ là chuyện sớm muộn. Cho dù Thái hậu có sủng ái Ngọc Vương phi đến mấy, nhưng cũng sẽ không thể tha thứ cho chuyện này được. Tuy rằng sau khi sinh tiểu quận chúa Ngọc Vương phi đã thay đổi rất nhiều, trở nên nhã nhặn lịch sự thiện lương, thập phần sở sở động lòng người, nhưng vẫn không nhận được sự sủng ái của Vương gia. Cho nên nhìn tình cảnh của Vương phi, mọi người không khỏi cảm thấy đồng cảm, thương xót. Continue reading →

Sườn phi tội – Chương 33

Muốn mang bài đi đâu xin nói trước với mình một tiếng, ghi rõ người làm, dẫn link về nguồn và luôn post bài chậm hơn nhà mình 3 chương.

“Thật sự không muốn về bên Luật sao?” Nam nhân rốt cục cũng phá vỡ sự im lặng.

Tố y nữ tử thản nhiên nhìn về phía trước, không trả lời, cũng không nhìn hắn.

Tần Mộ Phong nhẹ nhàng cười, lại bắt đầu trêu chọc “Không biết cảm giác ngồi cạnh bản trang chủ như thế nào nhỉ? Đây là lần đầu tiên bản trang chủ ta đích thân hộ tống một nữ tử đó. . .”

Hắn quay sang, chăm chú nhìn nữ tử đang trầm mặc bên cạnh. Continue reading →