Bỏ rơi ma vương tổng tài – Chương 40

Muốn mang bài đi đâu xin nói trước với mình một tiếng, ghi rõ người làm, dẫn link về nguồn và luôn post bài chậm hơn nhà mình 3 chương.

Edit: Matsuri

Beta: Letizia & CeCe

“Mân Huyên, cô nhi viện của chúng ta bị bắt dọn đi…”

Khi nói về chuyện này, viện trưởng Chu dù rất cố gắng cũng không thể cười nổi “Khu đất bị tập đoàn Đường Thịnh thu mua, nghe nói bọn họ muốn xây mấy biệt thự xa hoa ở đây… Nếu sáng mai chúng ta còn chưa dọn đi, bọn họ sẽ cho người tới đuổi chúng ta.”

“Nếu mọi người bị đuổi đi, mấy đứa nhỏ phải làm thế nào?” Cô nghĩ tới vấn đề nghiêm trọng nhất.

Viện trưởng Chu thở dài, ngồi xuống đối diện với Mân Huyên. “Đúng vậy, đây cũng là chuyện khiến bác đau đầu. Bác từng tới Đường Thịnh xin gặp tổng giám đốc của bọn họ, muốn xin anh ta thương mấy đứa nhỏ mồ côi, cho bác thêm thời gian, chờ bác tìm được chỗ khác sẽ dọn đi, nhưng mặt mũi anh ta như thế nào bác còn chưa được thấy đã bị bảo vệ đuổi ra…”

“Bọn họ có phải là người không vậy?! Vì đầu tư kiếm tiền, đến cuộc sống của người khác bọn họ cũng không thèm quan tâm sao?!” Cô tức giận đập tay xuống bàn. Lại là tập đoàn Đường Thịnh! Tên kia là ác ma hay sao? Làm khổ mấy đứa trẻ mồ côi như vậy, chẳng lẽ hắn không có chút áy náy?

Rời khỏi cô nhi viện, sự khó chịu của cô không những không giảm bớt mà còn càng tăng lên gấp nhiều lần.

Cô nhi viện bị bắt chuyển đi, bọn trẻ sẽ không có nhà để về… Cô rất muốn giúp mọi người, nhưng đau khổ thay cô lại không có tiền để mua đất, càng không có  nơi nào cho bọn họ dừng chân. Chẳng lẽ thật sự bắt bọn nhỏ phải ăn ngủ đầu đường hay sao?
Không, không được, tuyệt không thể để chuyện đó xảy ra! Ba năm trước, khi cô rời khỏi cô nhi viện đã từng thề phải báo đáp viện trưởng Chu đã chăm sóc cô suốt bao nhiêu năm. Hiện tại cô nhi viện gặp khó khăn, cô nhất định không thể đứng nhìn, nhất định phải làm một điều gì đó…

Chẳng lẽ cô phải tới cầu xin Doãn Lạc Hàn sao? Cô ngẩng đầu, hít vào thật sâu. Vì bọn trẻ đáng thương ở cô nhi viện, cô có thể vứt lòng tự trọng sang một bên, tới cầu cạnh hắn. Nhưng cô chỉ sợ, hắn đã không đồng ý thì thôi, lại tiếp tục lấy cái bản hợp đồng quỷ quái kia ra ép cô…

Cô nhíu mày, đi chầm chầm trên đường. Lúc đi qua ngã tư, chợt có một chiếc Cadillac chắn trước mặt cô. Cô vừa ngẩng đầu thì cửa xe mở ra, tay cô bị túm chặt, lập tức cả người lảo đảo ngã vào xe.

Măt cô vùi vào một khuôn ngực rắn chắc, một mùi nước hoa Cologne đầy nam tính chui vào khoang mũi… Cô căng thẳng, còn chưa kịp kêu lên sợ hãi, môi đã thình lình đã bị một bàn tay to bịt chặt.

Đối phương cúi đầu tới gần cô, phun hơi thở rét buốt vào tay cô. Và rồi cô nghe thấy giọng nói lạnh lùng pha lẫn bỡn cợt “Xem ra em luôn rất bận rộn nhỉ, vừa phải lén lút đi gặp hôn phu của em họ, lại phải đi thăm người ba là kẻ giết người…”

“Là anh!” Cô vừa nghe thấy giọng Doãn Lạc Hàn, cả người như bị điện giật nhanh chóng giãy khỏi người hắn. Cô xoay người, tựa lưng vào cửa xe, vẻ mặt phòng bị trừng mắt nhìn hắn. “Anh theo dõi tôi?”

Hắn khẽ nhếch môi, đồng tử đen thẫm âm trầm như biển sâu, thấp giọng nói “Tôi nghĩ hẳn là em đang rất nóng lòng muốn gặp tôi?”

“Anh muốn nói tới chuyện cô nhi viện?” Nháy mắt cô hiểu hắn muốn ám chỉ điều gì, cố nuốt xuống mấy câu câu chỉ trích “Vì sao anh phải làm như vậy? Bọn nhỏ đó đã rất đáng thương, anh còn đuổi bọn chúng đi, không cho bọn chúng có mái nhà để che nắng che mưa… Anh có biết như vậy là thất đức lắm không?”

“Tôi là thương nhân, không phải là nhà từ thiện vĩ đại.” Hắn thản nhiên nói, thân ảnh cao lớn tiến sát tới gần cô. “Tôi nghĩ hẳn là em hiểu nguyên nhân tôi làm như vậy.”

2 comments

    • CeCe says:

      hic, nàng ui, ta tạm ngưng post truyện để dành thời gian dựng nhà mới cho xong nha nàng ^^ 20.11 nàng quay lại nha :D Sr nàng vì sự chậm trễ này :(((

Gửi phản hồi